Hành trình chinh phục danh hiệu của Manchester United mùa giải 2025-2026 có lẽ đã chính thức khép lại ngay từ tuần thứ hai của tháng Giêng – sớm, đau đớn và đầy ám ảnh.
Tại Premier League, cơ hội vô địch của MU gần như là con số 0. Đến rạng sáng nay (12/1), thất bại 1-2 trước Brighton ở vòng ba FA Cup không chỉ là một cú sốc đơn lẻ, mà là nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi hy vọng cứu vãn mùa giải của “Quỷ đỏ” trên các mặt trận cúp. Lần đầu tiên kể từ mùa 1981-82, đội bóng giàu truyền thống bậc nhất nước Anh bị loại khỏi cả FA Cup lẫn League Cup ngay ở những vòng đầu tiên, một thống kê đủ để gióng lên hồi chuông báo động khẩn cấp tại Old Trafford.
Thực tế, bi kịch này không đến một cách bất ngờ. Ngay từ tháng 8, United đã cho thấy sự mong manh đáng báo động khi bị Grimsby loại khỏi Carabao Cup sau loạt sút luân lưu. Khi ấy, nhiều người vẫn có thể viện dẫn yếu tố “tai nạn”. Nhưng thất bại trước Brighton thì không. Nó là hệ quả tất yếu của một tập thể rệu rã, thiếu tổ chức và đặc biệt là một hàng phòng ngự liên tục mắc sai lầm sơ đẳng.

MU thảm bại.
Bàn mở tỷ số của Brajan Gruda – pha lập công đầu tiên của anh trong màu áo Brighton – xuất phát từ một tình huống tưởng chừng đã được United kiểm soát. Nhưng như suốt mùa giải này, họ tự làm khó mình bằng sự lúng túng và thiếu quyết đoán. Sang hiệp hai, Danny Welbeck, sản phẩm cũ của lò Carrington, trở thành người kết liễu đội bóng cũ bằng một pha dứt điểm lạnh lùng, như một lời nhắc cay đắng về việc United đã đánh mất bản sắc và khả năng phát triển con người của chính mình.
Bàn thắng muộn ở phút 85 của Benjamin Sesko chỉ đủ để thắp lên hy vọng mong manh trên khán đài Old Trafford, trước khi tất cả sụp đổ trong những phút bù giờ hỗn loạn. Tấm thẻ đỏ của Shea Lacey – cầu thủ mới 18 tuổi rời sân trong nước mắt – là hình ảnh thu nhỏ hoàn hảo cho mùa giải này: non nớt, bức bối và đầy tuyệt vọng.
Trên băng ghế huấn luyện, Darren Fletcher nhiều khả năng cũng sẽ rời đi sau quãng thời gian tạm quyền ngắn ngủi và không để lại dấu ấn. Việc Ruben Amorim bị sa thải trước đó cho thấy sự hỗn loạn trong chiến lược lãnh đạo của CLB, nơi các quyết định mang tính chữa cháy liên tục được đưa ra mà không có một tầm nhìn dài hạn rõ ràng. Ole Gunnar Solskjær hay Michael Carrick có thể được chọn làm người “đóng thế” tiếp theo, nhưng vấn đề của United rõ ràng không nằm ở một cái tên.
Khi tất cả các đấu trường cúp đã khép lại, mục tiêu duy nhất còn sót lại của Manchester United là cuộc đua top 4 và tấm vé Champions League. Nhưng với phong độ phập phù, tinh thần rệu rã và niềm tin ngày càng cạn kiệt, câu hỏi không còn là “United có thể vào top 4 hay không?”, mà là: liệu họ còn đủ năng lực để giành lấy bất kỳ suất dự cúp châu Âu nào?
Old Trafford từng là Nhà hát của những giấc mơ. Giờ đây, nó đang chứng kiến một trong những mùa giải u ám và đáng quên nhất trong lịch sử hiện đại của Manchester United.
Nguồn tin: Bongdalu


