Chiến thắng trước Wolves là trận thắng thứ hai của Crystal Palace trong 16 trận gần nhất trên mọi đấu trường và không đủ để hàn gắn những vết thương lòng.
Trong khi người hâm mộ cảm thấy bị xúc phạm, Oliver Glasner lại cảm thấy hoang mang và khó hiểu. Ông tin rằng mình đang nói sự thật, một sự thật khách quan dựa trên những con số và lịch sử. Sự xung đột tại Selhurst Park hiện tại không chỉ là vấn đề thành tích, mà là một bi kịch điển hình của sự lệch pha trong giao tiếp, sự khác biệt văn hóa và sự cố chấp của một chiến lược gia tin rằng mình đang bị hiểu lầm. Liệu còn đường lùi nào cho mối lương duyên này, hay tất cả chỉ đang chờ đợi ngày tàn cuộc trong sự ghẻ lạnh?
Sự kiên định hay bảo thủ của một “người ngoài cuộc”?
Phản ứng của Glasner trước sự phẫn nộ của người hâm mộ là sự bối rối thực sự. Trong buổi họp báo sau chiến thắng trước Wolves, ông khẳng định mình không hề có ý thiếu tôn trọng. Glasner phân trần khi được hỏi về cảm xúc của người hâm mộ: “Tôi không thể hiểu nổi điều này vì đây là mùa giải tốt thứ hai trong lịch sử câu lạc bộ ở giai đoạn này. Khi tôi đến đây hai năm trước, chúng ta chỉ cách nhóm xuống hạng vài điểm. Tôi biết tất cả những gì đã xảy ra. Đây là hai năm tốt nhất trong lịch sử Crystal Palace. Đừng bao giờ quên các bạn đến từ đâu“.
Glasner có lý lẽ của riêng mình. Ông là người của những con số và dữ liệu. Ông nhìn vào bảng xếp hạng, nhìn vào việc Palace vẫn đang chinh chiến tại châu Âu và là ứng cử viên vô địch UEFA Conference League, và ông thấy một bức tranh tươi sáng. Ông muốn nhắc nhở người hâm mộ về “bức tranh toàn cảnh” thay vì chỉ tập trung vào 16 trận đấu gần nhất. Nhưng đây chính là điểm mù của Glasner. Người hâm mộ bóng đá sống bằng cảm xúc của hiện tại. Họ không thể ăn mừng quá khứ khi hiện tại họ phải chứng kiến đội nhà vứt đi lợi thế dẫn 2 bàn trước Burnley để rồi thua ngược 2-3, hay chuỗi 8 trận không thắng trên sân nhà từ tháng 11.
Một điều mà Glasner cảm thấy oan ức là sự nhất quán trong thông điệp của mình. Ông không phải bỗng dưng lôi hai từ “khiêm tốn” ra để mỉa mai fan sau một chuỗi trận tồi tệ. Thực tế, ông đã sử dụng cụm từ này hoặc các thông điệp tương tự ít nhất 8 lần kể từ khi đến Palace: sau trận thắng Brighton, trước trận gặp Fredrikstad, sau trận hòa Fulham, hay thậm chí sau trận thắng Man Utd hồi tháng 9. Đó là triết lý cốt lõi của ông: Mọi người, bao gồm cả bản thân ông, đều phải giữ đôi chân trên mặt đất. Nhưng Glasner đã không hiểu rằng, bối cảnh (context) quan trọng hơn nội dung (content). Nói “hãy khiêm tốn” khi đội bóng đang bay cao là một lời khuyên thông thái. Nói “hãy khiêm tốn” khi đội bóng đang khủng hoảng và vừa tuyên bố sẽ ra đi, đó là một lời thách thức.
Sự bảo thủ của Glasner còn thể hiện ở khía cạnh chuyên môn. Người hâm mộ không hài lòng với sự cứng nhắc trong chiến thuật của ông, đặc biệt là việc miễn cưỡng thay đổi hệ thống thi đấu dù liên tục than phiền về thiếu hụt nhân sự. Khi bị chất vấn, ông đáp trả rằng đã tập luyện với sơ đồ 4 hậu vệ cả tuần trước trận hòa Mostar nhưng không hiệu quả nên đã bỏ ý định đó. Cách giải thích này càng khiến fan cảm thấy ông bướng bỉnh và thiếu linh hoạt, đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận dữ đang cháy âm ỉ về việc ông đã “buông xuôi” (checked out).

Glasner đầy đơn độc trong thời điểm hiện tại
Lỗi nhịp trong giao tiếp và tương lai mờ mịt
Một yếu tố không thể bỏ qua trong bi kịch này là rào cản ngôn ngữ và văn hóa. Là một người không sử dụng tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ, những phát ngôn của Glasner đôi khi bị mất đi sắc thái biểu cảm (nuance) cần thiết. Khi những trích dẫn này được tổng hợp và đưa lên mạng xã hội, chúng trở nên cộc lốc, lạnh lùng và mang tính giáo điều, thiếu đi ngữ điệu hay bối cảnh cảm xúc mà ông muốn truyền tải. Glasner có thể chỉ muốn thể hiện sự đồng cảm theo cách của mình, nhưng nó lại bị tiếp nhận như một sự dạy đời trịch thượng.
Lời xin lỗi – hay nỗ lực xin lỗi – của ông sau trận đấu cũng cho thấy sự vụng về trong giao tiếp cảm xúc (EQ). “Nếu ai đó cảm thấy bị thiếu tôn trọng, thì tôi muốn nói xin lỗi vì tôi không bao giờ muốn thiếu tôn trọng ai cả“. Đây là kiểu xin lỗi “nếu” (non-apology) kinh điển, thường không xoa dịu được tình hình mà còn gây ức chế thêm. Ông không xin lỗi vì những gì mình nói, bởi trong tâm trí ông, những gì ông nói là sự thật khách quan. Ông chỉ xin lỗi vì cảm xúc của người nghe, điều mà ông cho là do “cách diễn giải cá nhân“.
Hai bên đang đứng ở hai đầu chiến tuyến của một sự hiểu lầm vĩ đại. Một bên là vị huấn luyện viên tin rằng mình đã nâng tầm câu lạc bộ và xứng đáng được ghi nhận, ngay cả khi ông sắp rời đi. Bên kia là những người hâm mộ cảm thấy bị bỏ rơi, bị coi thường nỗi đau quá khứ và bị ép phải chấp nhận những màn trình diễn dưới trung bình. Glasner đã đúng khi nói rằng kết quả trên sân cỏ sẽ quyết định cách người ta diễn giải lời nói của ông. Nếu Palace tiến vào chung kết Conference League và cải thiện phong độ tại Premier League, những cái đầu nóng có thể sẽ nguội lại.
Tuy nhiên, niềm tin và tình yêu một khi đã mất đi thì rất khó lấy lại. Glasner có thể sẽ rời Selhurst Park vào cuối mùa giải với tư cách là huấn luyện viên thành công nhất lịch sử câu lạc bộ, nhưng ông sẽ không rời đi trong tiếng vỗ tay vang dội hay sự luyến tiếc nồng nàn mà thành tựu của ông xứng đáng được nhận. Thay vào đó, di sản của ông sẽ bị nhuốm màu bởi sự cay đắng của những ngày cuối cùng, nơi sự chân thật cứng nhắc đã giết chết sự lãng mạn của bóng đá. Mối tình đẹp giữa Glasner và Palace đang đi đến hồi kết, không phải bằng một cái ôm chia tay, mà bằng một cái quay lưng đầy lạnh lùng.
Nguồn: Bongdalu


