Chiến thắng trước đối thủ láng giềng Aston Villa trong trận derby West Midlands ồn ào và ẩm ướt mang một ý nghĩa thống kê vô cùng quan trọng đối với Wolves.
Rob Edwards chưa bao giờ là một vị huấn luyện viên dễ dàng đánh mất sự bình tĩnh. Khái niệm “nổi điên” vì sung sướng vốn dĩ không hề tồn tại trong từ điển cầm quân của vị thuyền trưởng Wolverhampton Wanderers. Thế nhưng, hình ảnh ông chạy thục mạng về phía khán đài South Bank tại Molineux, gầm lên đầy phấn khích và vung nắm đấm liên tục về phía người hâm mộ đã nói lên tất cả.
Ngay sau đó, ông tiếp tục guồng chân chạy dọc theo đường biên ướt sũng nước mưa dài tới 50 yard, giơ cao hai tay đầy tự hào hướng về phía gia đình và bạn bè đang ngồi trên khu vực khán đài Billy Wright Stand. Trong một mùa giải mà những khoảnh khắc ăn mừng hiếm hoi như lá mùa thu, người hâm mộ Wolves hoàn toàn có lý do để hòa chung nhịp đập cuồng nhiệt cùng vị huấn luyện viên của mình, tận hưởng từng giây phút của một đêm kỳ diệu.
Niềm vui nhỏ nhoi giữa giông bão
Ba điểm quý giá mà thầy trò huấn luyện viên Edwards giành được đã chính thức giúp họ vượt qua cột mốc 11 điểm – kỷ lục buồn về số điểm thấp nhất trong lịch sử Premier League mà Derby County từng thiết lập vào năm 2008. Điều này đồng nghĩa với việc “Bầy sói” đã chính thức rũ bỏ được nguy cơ bị gán mác là đội bóng tệ nhất trong lịch sử giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.
Tất nhiên, việc chỉ ăn mừng vì không trở thành đội bét bảng tệ nhất lịch sử nghe có vẻ là một thành tựu quá đỗi nhỏ bé. Chẳng có câu lạc bộ nào bước vào một mùa giải mới với tâm thế coi việc tránh khỏi sự nhục nhã ê chề là một dạng thành công. Nhưng thực tế phũ phàng hiện tại buộc Wolves phải chấp nhận điều đó, và việc thoát khỏi một chương đen tối trong sách kỷ lục vẫn sẽ được những người yêu mến đội bóng vùng Wolverhampton ăn mừng trong thầm lặng.
Dẫu vậy, những màn ăn mừng hoang dại của Edwards, từ khoảnh khắc Rodrigo Gomes ghi bàn chốt hạ trận đấu cho đến những hình ảnh xúc động sau tiếng còi mãn cuộc, không chỉ đơn thuần bắt nguồn từ việc thoát khỏi một kỷ lục tồi tệ. Đối với vị chiến lược gia này, đó còn là nỗ lực thiết lập lại sợi dây gắn kết bền chặt với người hâm mộ.
Ông hy vọng sự cộng hưởng này sẽ là bệ phóng tinh thần quan trọng, tiếp thêm sức mạnh cho chiến dịch thăng hạng tại Championship vào mùa giải tới – một kế hoạch đã và đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi chuỗi thành tích bết bát trong những tuần gần đây. Edwards thừa hiểu rằng, dù ban lãnh đạo Wolves đã vạch sẵn kế hoạch để ông tiếp tục lèo lái con thuyền vào mùa giải sau, ông vẫn cần những chiến thắng cụ thể để thuyết phục người hâm mộ tin tưởng vào năng lực của mình.

Wolves vẫn chiến đấu bất chấp nghịch cảnh
Sự bùng nổ cảm xúc và tia hy vọng le lói từ FA Cup
Mức độ căng thẳng của trận đấu được đẩy lên đỉnh điểm ở những phút cuối. Khi thủ thành Jose Sa cản phá thành công và Yerson Mosquera lăn xả phá bóng ngay trên vạch vôi để từ chối bàn gỡ hòa muộn màng của Amadou Onana bên phía Villa, Edwards đã ăn mừng cuồng nhiệt trong khu vực kỹ thuật hệt như thể đội nhà vừa ghi bàn. Và khi bàn thắng thực sự đến ở phút bù giờ, với pha dứt điểm sắc lẹm của cầu thủ vào sân thay người Rodrigo Gomes sau một tình huống phản công thần tốc, Edwards đã chạy dọc đường biên với tốc độ và sự máu lửa như thể ông đang quay lại những năm tháng còn xỏ giày thi đấu.
Edwards nói đùa trong buổi họp báo: “Tôi suýt chút nữa đã bị căng cơ bắp chân và đá chân xuyên qua cả tấm biển quảng cáo. Đó thực sự là một khoảnh khắc tuyệt vời. Việc có được bàn thắng thứ hai ở giai đoạn cuối trận như vậy mang lại cảm giác kết quả đã nằm chắc trong túi chúng tôi“.
Sau tiếng còi mãn cuộc, trong khi các cầu thủ Wolves đang tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi cùng người hâm mộ trước khán đài South Bank, Edwards đã hoàn toàn buông bỏ mọi sự kìm nén. Ông hòa mình vào bầu không khí cuồng nhiệt kéo dài từ sân cỏ cho tới tận phòng thay đồ. Edwards chia sẻ: “Có quá nhiều cảm xúc dồn nén – tôi đã đánh mất chính mình trong một khoảnh khắc. Tôi quên mất mình đang ở đâu và ai đang nhìn mình. Chắc mấy đứa con gái của tôi trên khán đài đang nhìn xuống và nghĩ: ‘Bố đang làm cái trò gì vậy? Bình tĩnh lại đi nào.’ Nhưng bóng đá luôn có sức mạnh mang đến những cảm xúc mãnh liệt như thế“.
Dù niềm vui có thể sẽ ngắn chẳng tày gang khi viễn cảnh rớt hạng xuống Championship sau 8 mùa giải chinh chiến tại Premier League chuẩn bị được xác nhận về mặt toán học trong vài tuần tới, chí ít thì nỗi sợ hãi về việc trở thành đội bóng tệ nhất lịch sử đã qua đi. Edwards đã thu về 11 điểm sau 18 trận đấu ở giải Ngoại hạng kể từ khi nắm quyền, một sự cải thiện rõ rệt so với con số 2 điểm sau 11 trận của người tiền nhiệm. Sự tiến bộ này là rất đáng ghi nhận, đặc biệt khi câu lạc bộ đã chủ động làm suy yếu đội hình trong kỳ chuyển nhượng tháng 1 để chuẩn bị nguồn lực cho mùa hè.
Phía trước Wolves lúc này là mặt trận FA Cup, nơi họ sẽ có trận đấu lớn tại vòng 16 đội gặp Liverpool trên sân nhà Molineux vào thứ Sáu tuần tới. Nếu có thể tái hiện lại tinh thần và sự máu lửa như trận thắng Aston Villa, họ hoàn toàn có quyền mơ mộng về việc tạo ra một đêm huyền diệu nữa dưới ánh đèn sân khấu. Nhưng ở thời điểm hiện tại, trong một mùa giải mà nỗi buồn đã trở thành trạng thái mặc định, người hâm mộ Wolves và đặc biệt là Rob Edwards, xứng đáng có cho mình một khoảnh khắc để tận hưởng niềm vui trọn vẹn.
Nguồn: Bongdalu


