Nottingham tìm đến cựu HLV của Wolves

Nottingham trong cơn tuyệt vọng tìm kiếm sự ổn định, vừa đưa ra quyết định sa thải Sean Dyche vào giữa tuần qua, chỉ sau chưa đầy bốn tháng cầm quyền.

Cái tên được chọn để ngồi vào chiếc ghế nóng – người thứ tư trong một chiến dịch hỗn loạn – là Vitor Pereira. Không phải ngẫu nhiên mà giới thượng tầng Forest lại đặt niềm tin vào chiến lược gia người Bồ Đào Nha này. Họ không chỉ cần một bộ óc chiến thuật để cứu vãn con tàu đang đắm, mà quan trọng hơn, họ cần tìm lại phần hồn của câu lạc bộ: Sự đoàn kết.

Di sản của sự đoàn kết bị sụp đổ

Sean Dyche tiếp quản đội bóng vào tháng 10, trở thành huấn luyện viên thứ ba của mùa giải sau nhiệm kỳ ngắn ngủi 39 ngày của Ange Postecoglou. Dyche, với triết lý bóng đá thực dụng và phong cách quản lý kiểu cũ, đã không thể chiếm được lòng tin của phòng thay đồ cũng như người hâm mộ tại City Ground. Các nguồn tin nội bộ mô tả bầu không khí tại sân tập dưới thời Dyche là sự ngột ngạt. Ông áp đặt những quy định khắt khe đến mức cực đoan, ví dụ như cấm cầu thủ đội mũ trong các buổi tập vì lý do “nếu không được mặc trong trận đấu thì không được mặc trên sân tập“.

Những buổi tập được miêu tả gói gọn trong ba từ: “chạy, chạy và chạy“. Dyche muốn nâng nền tảng thể lực của cầu thủ lên mức ông mong muốn, nhưng phương pháp này lại phản tác dụng với một đội hình vốn quen với cách tiếp cận tâm lý tinh tế hơn của Nuno. Dù có những nỗ lực làm không khí vui vẻ hơn, như các bài tập cõng nhau, nhưng niềm tin vào phương pháp và chiến thuật của Dyche cứ vơi dần theo từng ngày.

Đỉnh điểm của sự đổ vỡ là trận hòa không bàn thắng tẻ nhạt trước đội cuối  bảng Wolverhampton Wanderers vào thứ Tư vừa qua. Tiếng la ó vang dội tại City Ground sau tiếng còi mãn cuộc không chỉ là sự thất vọng về tỷ số, mà là biểu tượng cho một sự đứt gãy trong mối quan hệ giữa đội bóng và khán giả. Hình ảnh Morgan Gibbs-White phải ra dấu kêu gọi sự ủng hộ từ khán đài khi người hâm mộ chỉ trích Omari Hutchinson là minh chứng rõ nét nhất cho sự mất phương hướng.

Ngay sau trận đấu đó, chủ sở hữu Evangelos Marinakis đã có một động thái bất thường: triệu tập nhóm cầu thủ trụ cột vào phòng riêng. Tại đây, ông đã lắng nghe những lo ngại về hướng đi của đội bóng và khẩn thiết yêu cầu các cầu thủ tìm lại sự đoàn kết đã mất.

Cuộc gặp gỡ này, diễn ra ngay trước khi trát sa thải được ban hành, cho thấy Marinakis đã nhận ra vấn đề không chỉ nằm ở đôi chân, mà nằm ở cái đầu và trái tim của các cầu thủ. Dyche đã thất bại trong việc sử dụng đội hình trị giá 200 triệu bảng được chiêu mộ trong mùa hè. Ông để những tài năng như Arnaud Kalimuendo ra đi (người vừa tỏa sáng rực rỡ tại Frankfurt), và lãng phí những bản hợp đồng đắt giá như James McAtee hay Dilane Bakwa.

Pereira dẫn dắt Wolves mùa trước chơi thành công

Vitor Pereira và kỳ vọng tái sinh

Khi Sean Dyche rời đi vào lúc 12h30 sáng thứ Năm, để lại một Forest hỗn loạn, ánh mắt của ban lãnh đạo lập tức hướng về Vitor Pereira. Đây không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên hay chữa cháy đơn thuần. Hồ sơ của chiến lược gia 57 tuổi này tại Wolverhampton Wanderers vào cuối năm 2024 chính là tấm vé bảo chứng cho niềm tin của Forest.

Khi Pereira tiếp quản Wolves vào tháng 12/2024, đội bóng vùng West Midlands đang chìm sâu trong nhóm cầm đèn đỏ với vỏn vẹn 9 điểm sau 16 trận. Tình cảnh lúc đó bi đát không kém Forest hiện tại. Nhưng chỉ đến đầu tháng Tư, Pereira đã tạo ra một phép màu: đưa Wolves thoát khỏi nhóm xuống hạng với khoảng cách an toàn lên tới 12 điểm. Ông làm được điều đó không chỉ bằng chiến thuật sắc bén mà còn bằng khả năng truyền lửa tuyệt vời.

Pereira là mẫu huấn luyện viên biết cách “thu phục nhân tâm“. Tại Wolves, ông nổi tiếng với thói quen ăn mừng chiến thắng bằng cách đi uống bia với người hâm mộ sau trận đấu, tạo nên câu slogan nổi tiếng: “First the points, then the pints” (Có điểm trước, rồi bia bọt sau). Hành động này đã xóa nhòa khoảng cách giữa đội bóng và khán đài, tạo nên một khối thống nhất giúp Wolves vượt qua nghịch cảnh. Forest đang khao khát chính thứ tinh thần đó quay trở lại City Ground, vào thời điểm họ cần nó hơn bao giờ hết.

Dù Pereira có tính cách khác biệt so với người đồng hương Nuno Espirito Santo, nhưng Forest tin rằng ông chia sẻ chung khả năng tạo ra bầu không khí gia đình trong phòng thay đồ. Với 12 trận đấu còn lại tại Premier League để quyết định số phận trụ hạng, cùng tham vọng tiến xa tại Europa League qua trận play-off gặp Fenerbahce, Forest không có thời gian để lãng phí. Họ cần một cú hích ngay lập tức về mặt tinh thần.

Sự xuất hiện của Pereira cũng được kỳ vọng sẽ “xóa bàn làm lại” cho những cầu thủ bị thất sủng dưới thời Dyche. Một khởi đầu mới sẽ mở ra cơ hội cho những cái tên như James McAtee hay Dilane Bakwa chứng tỏ giá trị của mình, giúp Forest tận dụng tối đa chiều sâu đội hình mà họ đã đầu tư rất nhiều tiền bạc để xây dựng. Tại Nottingham lúc này, người ta không chỉ mơ về điểm số, mà mơ về ngày lại được thấy nụ cười và sự đồng lòng, giống như cách Pereira đã từng nâng ly cùng cổ động viên Wolves ngày nào.

Nguồn: Bongdalu