Hơn một tháng trước, HLV Rob Edwards của Wolves đã vạch ra một lộ trình rõ ràng: đội bóng cần được “làm mới” để duy trì sự sống.
Nhưng cho đến nay, khi hạn chót đã cận kề, yêu cầu thiết yếu ấy vẫn chỉ là một lời hứa bỏ ngỏ. Molineux đang đứng trước nguy cơ trượt dài trở lại trạng thái tuyệt vọng nếu giới chủ không hành động ngay lập tức.
Nhu cầu cấp thiết về một “luồng gió mới”
Trước khi phiên chợ Đông mở cửa, thông điệp từ Rob Edwards rất rõ ràng và khiêm tốn: ông không đòi hỏi những bom tấn chuyển nhượng trị giá hàng chục triệu bảng, ông chỉ cần những nhân tố mới để xốc lại tinh thần cho một tập thể đang đứng bét bảng. Không ai ảo tưởng về một cuộc đào thoát thần kỳ hay những khoản chi tiêu khổng lồ, bởi số phận xuống hạng của Wolves dường như đã được định đoạt và không thể đảo ngược. Tuy nhiên, sự im lặng trên thị trường chuyển nhượng đang gửi đi một tín hiệu nguy hiểm.
Sau chuỗi 5 trận bất bại đầy khích lệ, Wolves đã phải nhận hai thất bại liên tiếp, trong đó trận thua 0-2 trước Bournemouth ngay tại sân nhà Molineux vào thứ Bảy vừa qua là một gáo nước lạnh buốt giá. Trận đấu này là hình ảnh thu nhỏ cho bi kịch của Wolves mùa giải này: họ chơi không tệ, thậm chí là tốt hơn đối thủ, nhưng vẫn ra về tay trắng.
Wolves kiểm soát bóng nhiều hơn, tung ra nhiều cú sút hơn, có nhiều pha dứt điểm trúng đích hơn và chạm bóng trong vòng cấm đối phương nhiều hơn Bournemouth. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của họ cũng ngang ngửa đội khách. Nhưng bóng đá không phải là trò chơi của những con số thống kê; Bournemouth chiến thắng nhờ sự tàn nhẫn và lạnh lùng mà Wolves không có.
Dẫu vậy, công bằng mà nói, những ngày tháng đen tối hồi đầu mùa – khi Wolves ra sân mà không hề có chút sức kháng cự nào – dường như đã lùi vào quá khứ. Kể từ cuối tháng 12, đoàn quân của Edwards đã chiến đấu ngoan cường trong từng trận đấu, từ những trận hòa quả cảm cho đến chiến thắng duy nhất trước West Ham. Chính tinh thần thi đấu này đã làm dịu đi sự giận dữ của người hâm mộ và khiến nhu cầu thay máu toàn bộ đội hình không còn quá cấp bách.
Nhưng bóng đá là cuộc chơi của tâm lý. Dù chiến thuật có tốt đến đâu cũng không thể thay đổi được kết cục mùa giải nếu đôi chân cầu thủ trĩu nặng sự mệt mỏi. Trận thua Bournemouth là bằng chứng cho thấy các cầu thủ, dù đã tiến bộ, vẫn đang bị bào mòn bởi cuộc chiến trụ hạng kéo dài suốt 10 tháng qua trong vô vọng. Họ cần một cú hích.
Sự xuất hiện của một hoặc hai gương mặt mới – dù chỉ là những bản hợp đồng cho mượn hoặc giá rẻ – sẽ không chỉ thay đổi động lực trong phòng thay đồ mà còn là liều thuốc tinh thần cho những cổ động viên đang rệu rã. Nó gửi đi thông điệp rằng: dù cái kết có thể đã được báo trước, Wolves vẫn muốn viết những chương cuối cùng của mùa giải theo cách giải trí và đáng xem nhất, thay vì buông xuôi trong tủi hổ.
Thực tế lại đang diễn ra theo chiều hướng ngược lại. Với việc Marshall Munetsi (đến Paris FC), Fer Lopez (Celta Vigo) và Tawanda Chirewa (Barnsley) đều đã rời đi theo dạng cho mượn, đội hình của Wolves về mặt lý thuyết đang mỏng đi so với đầu tháng. Dù đây chỉ là những cầu thủ dự bị, nhưng việc loại bỏ ba lựa chọn trên băng ghế chỉ đạo mà không có người thay thế rõ ràng không phải là động thái tăng cường sức mạnh. Wolves đang tự làm yếu mình đi ngay trong giai đoạn nhạy cảm nhất.

HLV Edwards đã làm những điều tốt nhất
Bài học từ quá khứ
Kỳ chuyển nhượng này không hề dễ dàng với Wolves. Việc không bán được bất kỳ ai trong bộ ba ngôi sao Jorgen Strand Larsen, Joao Gomes hay Andre như dự kiến đã làm giảm đáng kể ngân sách mua sắm. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, việc giữ chân được những trụ cột này là một thành công lớn của Rob Edwards, giúp ông duy trì bộ khung ổn định cho những tháng cuối cùng và chuẩn bị cho một mùa hè đầy biến động sắp tới.
Nhưng sự ổn định không đồng nghĩa với sự trì trệ. Khoảnh khắc Alex Scott ghi bàn thứ hai cho Bournemouth tại Molineux như một mũi dao cứa vào lòng kiêu hãnh của người hâm mộ Wolves. Scott là tiền vệ mà Wolves đã theo đuổi sát sao suốt một thời gian dài, nhưng thương vụ đã đổ bể cách đây ba mùa hè vì sự chần chừ và thiếu quyết đoán.
Việc chứng kiến mục tiêu cũ tỏa sáng trong màu áo đối thủ là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy một trong những câu lạc bộ giàu truyền thống của bóng đá Anh đã bị tụt lại phía sau như thế nào so với những đội bóng mới nổi, có tư duy tiến bộ và chiến lược chuyển nhượng khôn ngoan hơn.
Sẽ là vô nghĩa nếu ném tiền qua cửa sổ vào một mùa giải đã coi như bỏ đi, và giá trị thực sự của việc tiết kiệm ngân sách chỉ có thể được đánh giá khi Wolves bắt đầu chiến dịch Championship mùa sau. Tuy nhiên, kỳ chuyển nhượng này mang lại cảm giác chán chường quen thuộc: một huấn luyện viên tâm huyết bị bỏ rơi bởi những ông chủ đã cạn kiệt sự kiên nhẫn.
Cựu chủ tịch Jeff Shi đã ra đi, và Nathan Shi đã tạo được ấn tượng tích cực qua những lời phát biểu kể từ khi nắm quyền. Nhưng hành động của tập đoàn Fosun, ít nhất là trên thị trường chuyển nhượng, vẫn mang màu sắc cũ kỹ và thiếu cam kết.
Rob Edwards chưa bao giờ đòi hỏi quá nhiều. Ông tiếp nhận “chiếc ghế nóng” đầy rủi ro này với một thái độ chuyên nghiệp và tận tụy. Yêu cầu “làm mới đội hình” của ông là một thỉnh cầu khiêm tốn và hợp lý. Thậm chí, một vài bản hợp đồng cho mượn hoặc những thương vụ đầu tư dài hạn cho mùa giải sau cũng đủ để thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết đang le lói tắt.
Wolves chỉ còn vài giờ đồng hồ để hành động. Nếu không mang về bất kỳ ai để thay thế những người đã ra đi, ban lãnh đạo không chỉ làm suy yếu đội bóng về mặt chuyên môn mà còn phản bội lại niềm tin của Rob Edwards và người hâm mộ. Họ có nguy cơ biến những tháng ngày còn lại của mùa giải Premier League thành một cuộc hành xác không lối thoát, nơi sự chán chường sẽ bao trùm lấy Molineux trước khi họ chính thức nói lời chia tay giải đấu cao nhất xứ sở sương mù.
Nguồn: Bongdalu


